Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy giọt máu trên thành
bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm ĩ. Nghe thấy vậy,
tôi biết đã có chuyện lôi đình.
Ảnh minh họa.
Cho đến
bây giờ, tôi mới hiểu thấu lời khuyên của những người phụ nữ có kinh
nghiệm đi trước rằng đừng lấy đàn ông quá kỹ tính. Biết tôi yêu anh,
người chồng hiện tại của tôi, mẹ tôi từng tỏ ra lo lắng rằng không biết
tôi có chịu được cái sự kỹ tính đến khác người của anh hay không.
Trước khi đi đến kết hôn, chúng tôi đã
từng có 3 năm yêu nhau. Khoảng thời gian ấy đủ để tôi biết rằng anh là
người quá kỹ tính. Anh từng bỏ cả đĩa cơm ở quán ăn chỉ vì thấy chiếc
đĩa có một lá rau lạ. Anh cũng từng hủy cả cuộc đi chơi chung với nhóm
bạn vì tôi mặc chiếc áo màu hồng trông quê mùa. Cũng đừng bao giờ bảo
anh uống được một cốc nước nếu anh thấy xung quanh cốc ướt.
Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy giọt máu trên thành bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm ĩ. Nghe thấy vậy, tôi biết đã có chuyện lôi đình. Ảnh minh họa.
Trong thời gian yêu nhau, tôi cũng đã
không ít lần mất mặt trước bạn bè vì cái sự quá kỹ tính của anh. Một lần
đến nhà bạn tôi chơi, mọi người đang ăn cơm thì con bạn tôi tè dầm.
Nhìn dòng nước lênh láng trên nhà, anh lập tức bỏ bát cơm, dừng bữa ngay
tức khắc khiến gia đình bạn tôi ái ngại.
Một lần khác, cả nhóm đi chơi dã ngoại,
đến điểm dừng chân, tất cả mọi người đều vui vẻ bốc tay ăn xôi, thịt
nhưng riêng anh thì từ chối không ăn chỉ vì sợ bẩn. Câu chuyện đó được
bạn bè tôi lan truyền cho đến tận bây giờ mỗi khi gặp lại.
Vậy nhưng bù lại, anh lại có rất nhiều
ưu điểm. Anh làm việc chuyên cần, không cờ bạc, rượu chè, không gái hú,
kiếm tiền rất tốt và nói chung anh là người đàn ông có xu hướng gia
đình. Và quan trọng hơn anh yêu tôi thật lòng. Trong suốt thời gian yêu
nhau anh chưa từng khiến tôi bất an vì chuyện gì ngoài sự khó tính của
anh.
Tôi luôn nghĩ lấy anh tôi sẽ có một bờ
vai yên tâm để dựa dẫm và một người chồng tin tưởng. Sự khó chịu của anh
chắc rồi tôi sẽ quen.
Ấy thế nhưng quả thực có về sống cùng
nhau tôi mới thấy cái sự khó tính của anh thật chẳng dễ dàng gì. Đặc
biệt là thời gian tôi sinh con, anh luôn tỏ ra khó chịu vì tiếng con
khóc. Nhìn đồ chơi la liệt trên sàn nhà là anh muốn nổi nóng. Nếu hôm
nào nhìn thấy con tè dầm ra nhà là anh sẵn sàng to tiếng ngay. Bao nhiêu
người giúp việc đã bỏ nhà tôi ra đi chỉ vì sự khó tính của anh.
Đâu chỉ có vậy, có lần tôi thuê được một
người giúp việc già và trông khuôn mặt anh có phần khó coi, dù bác này
làm việc tốt nhưng anh luôn tỏ ra không hài lòng vì bảo người xấu quá
ngồi ăn cơm mất ngon.
Biết anh khó tính là vậy, đặc biệt là
mấy đồ vệ sinh cá nhân trong phòng ngủ và phòng tắm anh luôn soi xét kỹ
lưỡng nên tôi đã cố gắng tươm tất mọi việc. Hôm nào đi làm về trước khi
nấu nướng tôi cũng phải kiểm tra toàn bộ lại phòng ngủ và phòng tắm và
thấy có gì bừa bộn là tôi phải dọn ngay phòng khi anh nổi nóng.
Tôi giữ đến từng ly từng tí là vậy nhưng
cũng không tránh khỏi những lần vợ chồng xô sát chỉ vì sự quá khó tính
của anh. Có lần chỉ vì nhìn thấy chiếc quần lót của tôi bị sứt chỉ mà
anh dừng lại “chuyện đó” vì… mất hứng. Mà quả thật chuyện chăn gối của
chúng tôi cũng bị gián đoán suốt nhiều ngày sau đó vì cảm giác khó chịu
của anh.
Tôi đã rút kinh nghiệm sâu sắc từ chuyện
này nhưng cuộc sống quả khó tránh khỏi những sơ xuất. Và hôm kia, đang
trong kỳ ‘đèn đỏ”, trong lúc tắm vì vội chạy ra dỗ con khóc mà tôi lỡ để
sớt vài giọt máu trên thành bồn tắm. Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy
giọt máu trên thành bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm
ĩ. Nghe thấy vậy, tôi biết đã có chuyện lôi đình.
Và quả không sai, từ nhà tắm anh lao vào
phòng ngủ, chỉ thẳng mặt tôi mà rằng: “Cô là loại đàn bà bẩn thỉu. Tôi
kinh tởm cô”. Sau đó là hàng loạt những lời lẽ bẩn thỉu anh ném trả vào
mặt tôi. Nghe anh nói thật không thể tin nổi, lý do chỉ bắt đầu từ sự cố
“đèn đỏ” mà anh cứ làm như tội động trời.
Mặc dù tôi đã xin lỗi anh và nhanh chóng
lau dọn vết máu đó nhưng dường như anh vẫn không bớt giận. Anh bảo anh
cần phải ra khỏi nhà để quên đi cảm giác ghê tởm kia. Và lúc đó, đã 10
giờ đêm anh vẫn quyết đi bộ nửa cây để lấy ô tô lái về nhà bố mẹ ở ngoại
thành tá túc.
Tưởng hôm sau anh trở về nhà, ai ngờ tôi
gọi điện thì anh lạnh lùng bảo: Tôi sẽ ở bên nhà bố mẹ vài ngày, bao
giờ bớt cảm giác ghê tởm tôi sẽ về.
Trời ơi, nghe anh nói mà tôi như rụng
rời chân tay. Đến lần này thì tôi thấy anh là con người lập dị, kỹ tính
đến quái đản. Cảm giác ghê sợ anh cứ xâm chiếm lấy tôi suốt từ khi nghe
anh lạnh lùng mắng tôi trong điện thoại hôm đó. Tôi không biết mình có
thể trở lại bình thường khi anh về nhà nữa hay không? Có ai rơi vào tình
cảnh này của tôi không?
0 comments:
Post a Comment