Pages

Ads 468x60px

Powered by Blogger.

Tuesday, 23 February 2016

Bi kịch gia đình từ vết máu lạ trên thành bồn tắm

Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy giọt máu trên thành bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm ĩ. Nghe thấy vậy, tôi biết đã có chuyện lôi đình.

 Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
 
Cho đến bây giờ, tôi mới hiểu thấu lời khuyên của những người phụ nữ có kinh nghiệm đi trước rằng đừng lấy đàn ông quá kỹ tính. Biết tôi yêu anh, người chồng hiện tại của tôi, mẹ tôi từng tỏ ra lo lắng rằng không biết tôi có chịu được cái sự kỹ tính đến khác người của anh hay không.

Trước khi đi đến kết hôn, chúng tôi đã từng có 3 năm yêu nhau. Khoảng thời gian ấy đủ để tôi biết rằng anh là người quá kỹ tính. Anh từng bỏ cả đĩa cơm ở quán ăn chỉ vì thấy chiếc đĩa có một lá rau lạ. Anh cũng từng hủy cả cuộc đi chơi chung với nhóm bạn vì tôi mặc chiếc áo màu hồng trông quê mùa. Cũng đừng bao giờ bảo anh uống được một cốc nước nếu anh thấy xung quanh cốc ướt.


Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy giọt máu trên thành bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm ĩ. Nghe thấy vậy, tôi biết đã có chuyện lôi đình. Ảnh minh họa.

Trong thời gian yêu nhau, tôi cũng đã không ít lần mất mặt trước bạn bè vì cái sự quá kỹ tính của anh. Một lần đến nhà bạn tôi chơi, mọi người đang ăn cơm thì con bạn tôi tè dầm. Nhìn dòng nước lênh láng trên nhà, anh lập tức bỏ bát cơm, dừng bữa ngay tức khắc khiến gia đình bạn tôi ái ngại.

Một lần khác, cả nhóm đi chơi dã ngoại, đến điểm dừng chân, tất cả mọi người đều vui vẻ bốc tay ăn xôi, thịt nhưng riêng anh thì từ chối không ăn chỉ vì sợ bẩn. Câu chuyện đó được bạn bè tôi lan truyền cho đến tận bây giờ mỗi khi gặp lại.

Vậy nhưng bù lại, anh lại có rất nhiều ưu điểm. Anh làm việc chuyên cần, không cờ bạc, rượu chè, không gái hú, kiếm tiền rất tốt và nói chung anh là người đàn ông có xu hướng gia đình. Và quan trọng hơn anh yêu tôi thật lòng. Trong suốt thời gian yêu nhau anh chưa từng khiến tôi bất an vì chuyện gì ngoài sự khó tính của anh.

Tôi luôn nghĩ lấy anh tôi sẽ có một bờ vai yên tâm để dựa dẫm và một người chồng tin tưởng. Sự khó chịu của anh chắc rồi tôi sẽ quen.

Ấy thế nhưng quả thực có về sống cùng nhau tôi mới thấy cái sự khó tính của anh thật chẳng dễ dàng gì. Đặc biệt là thời gian tôi sinh con, anh luôn tỏ ra khó chịu vì tiếng con khóc. Nhìn đồ chơi la liệt trên sàn nhà là anh muốn nổi nóng. Nếu hôm nào nhìn thấy con tè dầm ra nhà là anh sẵn sàng to tiếng ngay. Bao nhiêu người giúp việc đã bỏ nhà tôi ra đi chỉ vì sự khó tính của anh.

Đâu chỉ có vậy, có lần tôi thuê được một người giúp việc già và trông khuôn mặt anh có phần khó coi, dù bác này làm việc tốt nhưng anh luôn tỏ ra không hài lòng vì bảo người xấu quá ngồi ăn cơm mất ngon.

Biết anh khó tính là vậy, đặc biệt là mấy đồ vệ sinh cá nhân trong phòng ngủ và phòng tắm anh luôn soi xét kỹ lưỡng nên tôi đã cố gắng tươm tất mọi việc. Hôm nào đi làm về trước khi nấu nướng tôi cũng phải kiểm tra toàn bộ lại phòng ngủ và phòng tắm và thấy có gì bừa bộn là tôi phải dọn ngay phòng khi anh nổi nóng.

Tôi giữ đến từng ly từng tí là vậy nhưng cũng không tránh khỏi những lần vợ chồng xô sát chỉ vì sự quá khó tính của anh. Có lần chỉ vì nhìn thấy chiếc quần lót của tôi bị sứt chỉ mà anh dừng lại “chuyện đó” vì… mất hứng. Mà quả thật chuyện chăn gối của chúng tôi cũng bị gián đoán suốt nhiều ngày sau đó vì cảm giác khó chịu của anh.

Tôi đã rút kinh nghiệm sâu sắc từ chuyện này nhưng cuộc sống quả khó tránh khỏi những sơ xuất. Và hôm kia, đang trong kỳ ‘đèn đỏ”, trong lúc tắm vì vội chạy ra dỗ con khóc mà tôi lỡ để sớt vài giọt máu trên thành bồn tắm. Lúc bước vào phòng tắm, nhìn thấy giọt máu trên thành bồn tắm đó, anh hét lên một tiếng lớn, và nôn ẹo ầm ĩ. Nghe thấy vậy, tôi biết đã có chuyện lôi đình.

Và quả không sai, từ nhà tắm anh lao vào phòng ngủ, chỉ thẳng mặt tôi mà rằng: “Cô là loại đàn bà bẩn thỉu. Tôi kinh tởm cô”. Sau đó là hàng loạt những lời lẽ bẩn thỉu anh ném trả vào mặt tôi. Nghe anh nói thật không thể tin nổi, lý do chỉ bắt đầu từ sự cố “đèn đỏ” mà anh cứ làm như tội động trời.

Mặc dù tôi đã xin lỗi anh và nhanh chóng lau dọn vết máu đó nhưng dường như anh vẫn không bớt giận. Anh bảo anh cần phải ra khỏi nhà để quên đi cảm giác ghê tởm kia. Và lúc đó, đã 10 giờ đêm anh vẫn quyết đi bộ nửa cây để lấy ô tô lái về nhà bố mẹ ở ngoại thành tá túc.

Tưởng hôm sau anh trở về nhà, ai ngờ tôi gọi điện thì anh lạnh lùng bảo: Tôi sẽ ở bên nhà bố mẹ vài ngày, bao giờ bớt cảm giác ghê tởm tôi sẽ về.

Trời ơi, nghe anh nói mà tôi như rụng rời chân tay. Đến lần này thì tôi thấy anh là con người lập dị, kỹ tính đến quái đản. Cảm giác ghê sợ anh cứ xâm chiếm lấy tôi suốt từ khi nghe anh lạnh lùng mắng tôi trong điện thoại hôm đó. Tôi không biết mình có thể trở lại bình thường khi anh về nhà nữa hay không? Có ai rơi vào tình cảnh này của tôi không?

4 công an sao không cứu được thanh niên vẫy vùng dưới hồ nước?

Liên quan đến vụ nam thanh niên tử vong tại hồ Hàm Nghi (phường Vĩnh Trung, quận Thanh Khê, Đà Nẵng), Phó trưởng Công an quận Thanh Khê cho biết, 4 công an phường có mặt tại hiện trường nhưng đành bất lực trước quyết tâm tìm đến cái chết của nạn nhân.

Khi đưa được lên bờ, G. đã tử vong.
Khi đưa được lên bờ, G. đã tử vong.
 
Theo Thượng tá Kiều Văn Vương - Phó trưởng Công an quận Thanh Khê, khoảng 8h15 ngày 21/2, ngay sau khi nhận được tin báo của người dân, 4 công an phường Vĩnh Trung có mặt tại bờ hồ Hàm Nghi. Nguyễn T.G. (SN 1992, trú quận Hải Châu) lúc đó vẫn đang vùng vẫy, miệng liên tục la hét chửi bới mọi người, không cho cứu mình lên bờ.

2 công an phường đi lấy phao để cứu hộ, 2 chiến sĩ còn lại túc trực tại hiện trường. Tuy nhiên, khi 2 người đi lấy phao trở về thì G. đã chìm, một người đàn ông nhảy xuống vớt G. lên nhưng nạn nhân tử vong.

“Báo cáo của công an phường gửi lên nói rõ tổ công tác đã cố gắng thuyết phục nhưng thanh niên kia vẫn bơi đi bơi lại và không lên bờ. Nạn nhân có biểu hiện ngáo đá. Lúc đó có nhiều người dân đứng trên bờ nhưng không ai xuống vì không biết bơi", Phó trưởng Công an quận Thanh Khê cho biết. "Nếu người bình thường, người ta hợp tác thì có thể cứu được".

Cũng theo Thượng tá Kiều Văn Vương, cứu hộ cứu nạn là nhiệm vụ chuyên trách của lực lượng Cảnh sát PCCC - đơn vị được đào tạo bài bản các kỹ năng, có đầy đủ trang thiết bị cứu hộ. Nếu có họ ở hiện trường thì sự việc đã khác.

Lãnh đạo công an quận Thanh Khê cho biết thêm, nhiệm vụ của công an phường là đảm bảo trật tự ở hiện trường.

“Lực lượng nào cũng thế, khi thấy người gặp nạn đều phải ứng cứu, tuy nhiên công tác cứu hộ phải đảm bảo an toàn cho chính mình và nạn nhân”, ông Vương nhấn mạnh.

Ông Vương phủ nhận thông tin người dân ngồi nhìn G. chết đuối mà không ứng cứu.

"Trước đó, đã có người đưa gậy để Giang bám vào, kéo lên bờ nhưng thanh niên này gạt đi và buông lời chửi bới. Những người có mặt trong đoạn băng ghi hình phần lớn là phụ nữ và trẻ em không biết bơi nên không thể nhảy xuống hồ cứu người" - ông Vương nói.

Một người sửa xe gần bờ hồ cũng cho biết G. bị ngáo đá. Khi nhảy xuống hồ, G. bơi đi bơi lại và luôn miệng nói xấu công an nên không ai dám xuống cứu.

Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, G. sử dụng ma túy đá trước khi rơi xuống hồ. Anh này có tiền sử 2 lần đi trại cai nghiện, trở về địa bàn vào cuối tháng 12/2015. Gia đình nhận thi thể nạn nhân về làm thủ tục mai táng và không có khiếu nại.

Ông Vương cho rằng, hiện không có đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự những người được cho là ngồi "xem" G. chết đuối. Bởi trong Bộ Luật Hình sự quy định rõ việc cứu người đang trong tình trạng nguy hiểm cũng phải phù hợp với hoàn cảnh, điều kiện và không ảnh hưởng đến tính mạng của người cứu hộ.

Xem Thêm: Đám đông đứng nhìn thanh niên chết đuối tại Đà Nẵng 
 
Còn với hành vi quay clip, theo Thượng tá Vương, đó là một hành động rất phản cảm. Người quay clip có thể làm một việc gì đó tham gia cứu người. "Nếu người quay clip là người có khả năng bơi lội mà không cứu người thì không những không có đạo đức mà còn vi phạm pháp luật. Là một người vô cảm”, Thượng tá Vương nói.
 
 
Blogger Templates